Unique Eagle Camp Mùa 4 – “The Magic”: Những dòng yêu thương gửi gắm sự biết ơn với Gia đình

Tuần 6 với chủ đề “Yêu thương” của Unique Eagle Camp Mùa 4 đã mang đến một thử thách rất đặc biệt, đó chính là viết về lòng biết ơn dành cho gia đình. Và cũng từ những dòng chia sẻ ấy, rất nhiều cảm xúc đã được mở ra theo cách chân thật nhất.

Có những người lần đầu kể lại ký ức tuổi thơ với ông bà, có người nhắc về những sự quan tâm của bố mẹ mỗi ngày, có người bày tỏ lời yêu thương tới vợ/chồng của mình, có người nhận ra càng trưởng thành càng hiểu hơn những hy sinh thầm lặng phía sau hai chữ “gia đình”. Mỗi câu chuyện là một góc nhỏ khác nhau, nhưng tất cả đều gặp nhau ở một điểm chung: Ngập tràn sự biết ơn dành cho những người luôn âm thầm yêu thương và nâng đỡ từng bước chân của mình.

Unique Eagle Camp Mùa 4 - “The Magic”

Sau gần 6 tuần rèn luyện Thân – Tâm – Trí cùng Unique Eagle Camp Mua 4 – “The Magic”, có lẽ điều đẹp nhất không nằm ở việc ai chạy nhanh hơn hay ai hoàn thành nhiều thử thách hơn, mà là khi mỗi Người Unique bắt đầu học cách sống chậm lại để nhìn sâu hơn vào những điều tưởng như rất quen thuộc.

Bởi càng trưởng thành chúng ta càng nhận ra gia đình chưa bao giờ là điều hiển nhiên. Đó là nơi luôn dang tay chờ mình trở về, là nguồn động lực âm thầm phía sau mọi cố gắng và cũng là lý do khiến mỗi người muốn trở nên tốt hơn mỗi ngày.

Cảm ơn những dòng chia sẻ đầy yêu thương của Người Unique, chắc hẳn bố mẹ, ông bà và anh chị của mọi người khi đọc những bài viết ngập tràn yêu thương và lòng biết ơn này sẽ luôn cảm thấy hạnh phúc thật nhiều.

#1 Bài viết từ Anh Phạm Ngọc Linh – Giám khảo của Unique Eagle Camp

Biết ơn gia đình, cội nguồn của bình an và hạnh phúc.

Thực sự ngay lúc này đây, con đang nhớ tới chuyến đi Nha Trang lần đầu tiên của cả 4 bố mẹ do chúng con tổ chức năm 2011, cách đây tròn 15 năm.

Con nhớ những hào hứng, những nụ cười hạnh phúc của cả 4 bố mẹ. Hào hứng tới mức vì sợ chúng con tốn tiền Taxi mà sau khi ăn tối, 6 người rủ nhau đi bộ dọc bãi biển từ cầu Trần Phú về tận khu quảng trường cách đó 3km, rồi bố mẹ còn mải miết nói chuyện với nhau mà đi quá thêm cả km nữa.

Con nhớ niềm vui của cả chúng con khi có thể đưa cả 4 bố mẹ đi Nha Trang, Đà Lạt năm ấy bằng số tiền ít ỏi chúng con có thể tiết kiệm được, thế nhưng vẫn cứ cho tiền những người ăn xin, cho thêm taxi, xích lô đến mức mẹ Hiên còn phải ngạc nhiên: “Sao ai con cũng cho vậy?”.

Unique Eagle Camp Mùa 4 - “The Magic”

Và con nhớ cả những kỷ niệm thời thơ ấu, bố mẹ đã dành cho con biết bao điều tốt đẹp, biết bao yêu thương dù quanh năm, suốt tháng tảo tần vất vả.

Con nhớ tới cả những ưu ái bố mẹ vợ dành cho con, luôn chiều chuộng con và còn bảo con giống như con trai của bố mẹ vậy. Thật sự là đáng trân quý biết chừng nào…

Hôm nay, trong chương trình Unique Eagle Camp 2026 này với chủ đề về lòng biết ơn, nhiệm vụ ngày hôm nay để nói về gia đình, con xin được dành những tình cảm, những điều tốt đẹp nhất gửi tới bố mẹ. Dù bố mẹ có hoàn hảo hay chưa, dù bố mẹ có giàu hay không, dù thế nào đi nữa thì con cũng luôn trân quý và kính yêu bố mẹ rất nhiều. Bố mẹ cho con đến với cuộc đời này, bố mẹ cho vợ con đến với cuộc đời này để rồi cô ấy đến với con. Con thực sự là một người may mắn.

Mong bố mẹ luôn mạnh khỏe, lúc nào cũng an vui. Chúng con luôn thương kính bố mẹ nhiều.

#2 Bài viết từ Trang Soo – thành viên của đội chơi Unique Star

Có lẽ nhiều người từng nghe mình nhắc về bà ngoại, nhưng ít khi nghe mình kể về ông ngoại.

Tuổi thơ của mình gắn liền với những năm tháng ở quê cùng ông bà. Đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại mình vẫn thấy đó là một phần ký ức rất ấm áp. Ngày xưa mọi người xung quanh hay nói vui rằng ông là người bố thứ hai của mình. Khi còn nhỏ mình chưa hiểu hết ý nghĩa của câu nói ấy, nhưng càng lớn mình càng cảm nhận rõ mình đã được ông yêu thương nhiều đến nhường nào.

Khoảng năm mình hai tuổi, bố mẹ đưa mình vào Gia Lai sinh sống. Những ngày ấy mình chạy trên những con đường đất đỏ bazan, chạy quanh rẫy, hái trái cà phê và lớn lên trong một ký ức rất khác. Nhưng vì thương mình, ông đã đi xe khách từ quê vào đón mình về. Ông muốn mình ở gần ông bà, muốn mình có một nơi ổn định để học hành và lớn lên tử tế. Mọi người kể lại rằng hôm ấy mình mừng lắm, vừa thấy ông đã chạy ra kéo tay đòi đi về quê ngay. Lạ là trí nhớ của mình vốn không thật sự tốt, vậy mà những mảnh ký ức rất nhỏ của ngày đó vẫn còn đọng lại đâu đó trong lòng.

Về quê, vì quá hiếu động nên có lần mình nhảy xuống một hố vôi mới sú, bỏng nặng cả hai chân. Vết bỏng khi ấy rất sâu, thịt đã nở ra và nếu không chữa kịp thời có thể sẽ phải vứt bỏ. Mọi người kể rằng ông đã chở mình đi khám khắp nơi, tìm đủ mọi cách để chữa trị. Những ngày mình chưa thể đi lại, ông bế mình, cho mình nằm trên bụng ông suốt như vậy cho đến khi vết thương khô dần. Đó là những câu chuyện mình được nghe kể lại khi lớn hơn, nhưng mỗi lần nghe lại mình đều thấy nghẹn lòng.

Đến bây giờ, vết sẹo vì bỏng vẫn còn rất rõ trên chân mình. Nhiều người có thể xem đó chỉ là một dấu vết cũ, nhưng với mình đó là một lời nhắc rất sâu về tình thương của ông. Mỗi lần nhìn thấy, mình lại nghĩ nếu ngày đó không có ông, có lẽ mình đã không thể có đôi chân lành lặn để đi đây đi đó, để chạy nhảy, để sống một cuộc đời trọn vẹn như hôm nay.

Unique Eagle Camp Mùa 4 - “The Magic”

Đến tuổi đi học mẫu giáo, ông lại là người đi xin cho mình được đến lớp đầy đủ. Thấy mình ham học, ông còn xin cho mình được học nhảy lớp để vào lớp 1 sớm hơn. Mỗi ngày, ông vẫn chở mình trên chiếc xe đạp cũ, đi quãng đường khoảng 6km đến trường. Với mình bây giờ, hình ảnh ấy vẫn rất rõ. Một người ông lặng lẽ đạp xe trên con đường quê, phía sau là đứa cháu nhỏ, và phía trước là cả một niềm tin vào tương lai.

Ông là cán bộ nên luôn rất coi trọng việc học. Dù ở quê, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn luôn tin rằng học hành là con đường để nuôi dưỡng tương lai, để mở mang tầm nhìn và để con cháu có thể sống tốt hơn. Khoảng năm mình học lớp 6 thì ông mất. Nhưng ngay cả khi ông không còn nữa, những điều ông để lại vẫn ở lại rất sâu trong gia đình mình. Bố mẹ vẫn nghe lời ông, luôn cố gắng tìm cho mình một môi trường học tập tích cực nhất. Cũng vì thế mà sau này bố mẹ đưa mình vào Nam để tiếp tục học hành.

Càng lớn mình càng hiểu, có những điều tưởng như rất bình thường nhưng thật ra là cả một sự hy sinh và định hướng đi trước của những người đi trước. Mình biết ơn ông vì đã giữ gìn truyền thống học hành cho gia đình. Để mình và các em, dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu, vẫn luôn được học tới nơi tới chốn. Để mỗi người lớn lên đều có thể sống tử tế, lao động nghiêm túc và đóng góp phần nhỏ của mình cho xã hội.

Mình cũng biết ơn ông vì những lời răn dạy về cách sống. Ông luôn nhắc con cháu phải sống cho đúng, sống có ý nghĩa và giữ gìn hai chữ gia đình. Có lẽ nhờ vậy mà đến hôm nay, gia đình mình vẫn luôn yêu thương nhau, vẫn biết nghĩ cho nhau và vẫn giữ được sự gắn bó qua bao năm tháng.

Càng trưởng thành, mình càng thấy nhà không chỉ là một nơi chốn. Nhà là nơi mình tìm thấy cội nguồn của mình. Là nơi có những ký ức đã nuôi mình lớn lên. Là nơi có tình thương của ông bà, của bố mẹ, của những người luôn âm thầm đứng phía sau để mình có thể bước ra ngoài và vững vàng hơn với cuộc sống.

Có thể những câu chuyện này chỉ là vài mảnh ký ức rất nhỏ. Nhưng với mình, đó là một phần rất sâu của tuổi thơ, là một phần của gia đình, là điều khiến mình luôn biết ơn mỗi khi nghĩ về nơi mình thuộc về.

Thật lòng biết ơn vì được là cháu của ông. Biết ơn vì được lớn lên trong một gia đình luôn đặt yêu thương và sự tử tế ở lại với nhau. Và biết ơn vì dù đi đâu, nhà vẫn luôn là nơi để mình quay về.

#3 Bài viết từ Lê Giang – thành viên của đội chơi Unique Fast

Một nửa muốn bôn ba, một nửa muốn về nhà

Hồi bé, mình lúc nào cũng mong mau mau lớn lên để được tự do, được bay nhảy đến những vùng trời mới. Thế nhưng khi đã trở thành người lớn thực sự, giữa những bộn bề và áp lực của cuộc sống ngoài kia, mình lại chỉ mong duy nhất một điều là được về nhà.

Gia đình nhỏ của mình có 5 thành viên. Bố mẹ mình giờ cũng đã ngoài 50, một cô em gái và một cậu em út ít.

Mình luôn tự thấy bản thân là người cực kỳ may mắn khi được sinh ra và lớn lên trong tình yêu thương và sự thấu hiểu từ bố Phung Le mẹ Lê Thị Hoài Thu. Từ chuyện chọn trường, chọn ngành cho đến những bước đi đầu tiên trong sự nghiệp, bố mẹ chưa bao giờ áp đặt mà luôn tin tưởng vào mọi lựa chọn của mình. Sự tin tưởng đó không chỉ nằm ở lời nói, mà còn ở sự đồng hành và những hành động lặng thầm phía sau để mình yên tâm vững bước.

Nhà mình còn có một “quả bom” không thể thiếu là đứa em Lê Thu Ngân. Ở gần nhau thì hai chị em suốt ngày chí chóe, nhưng cứ hễ xa nhau là mình lại thấy nhớ cái sự ồn ào của nó. Được cái em gái mình rất chiều chị, chắc cũng có phần “sợ” chị nên mình nhờ gì cũng làm. Có những chuyện thầm kín, đôi khi nó còn là đứa hiểu mình hơn cả, trở thành nơi để mình trút bầu tâm sự mỗi khi yếu lòng.

Và đặc biệt nhất là cậu em trai út siêu đáng yêu mới xuất hiện trong đời mình. Giờ đây, mỗi lần đi làm hay đi đâu xa, trong đầu mình chỉ hiện lên gương mặt nó, chỉ muốn nhanh nhanh về để mua quà, để được véo yêu một cái, hôn một cái rồi ôm một cái vào lòng.

Unique Eagle Camp Mùa 4 - “The Magic”

Nhiều người bảo bọn trẻ bây giờ sướng thật, muốn gì được nấy, thích gì bố mẹ cũng chiều. Điều đó có lẽ đúng, nhất là với một đứa con gái/cháu gái đầu lòng của cả họ nội lẫn họ ngoại như mình. Từ nhỏ mình đã nhận được sự ưu ái, yêu thương hết mực từ mọi người. Nhưng chưa bao giờ mình xem đó là điều hiển nhiên. Ngược lại, mình luôn trân quý từng chút tình cảm ấy, bởi mình biết chính sự yêu thương, đồng hành của bố mẹ và các em là nền tảng đã hình thành nên mình của ngày hôm nay.

Giờ đây, khi đã phải trở thành người lớn, có những lúc mệt mỏi đến mức muốn “chạy trốn” cả thế giới, mình chỉ muốn tìm về nhà. Mình còn nhớ hồi mới đi học đại học, nhiều đêm liền khóc thút thít một mình, khóc nấc đến mức không thở được chỉ vì quá nhớ nhà và nhớ bố mẹ. Thế là lúc đấy chỉ cần có thời gian, dù cho nhà ở Nghệ An cách hơn 300km, mình cứ tranh thủ ra bến xe, bắt vội 1 cái xe khách và về nhà (dù có khi chỉ được về nhà đúng 1 đêm là lại xách balo ra Hà Nội).

Về nhà để được hít thở bầu không khí quen thuộc, để được ăn bữa cơm mẹ nấu, được nằm trên chiếc giường gắn bó với mình cả tuổi thơ, được nghe tiếng cười đùa và cả tiếng “chửi” yêu của các em. Nhà là nơi mình được tái tạo năng lượng, là trạm dừng chân để mình sạc đầy động lực, rồi từ đó lại tiếp tục mạnh mẽ cố gắng cho những hành trình dài phía trước.

Cuối cùng thì, đi xa đến đâu, ăn ngon đến đâu, chơi vui đến đâu thì vẫn không ngon bằng cơm mẹ nấu, không an toàn bằng khi ở cùng bố, không vui bằng chơi với các em và không thể hạnh phúc bằng khi được ở cạnh gia đình.

Con yêu cả nhà rất nhiều.

#4 Bài viết từ Ngọc Văn – thành viên của đội chơi Unique Wings

Càng trưởng thành, mình càng nhận ra gia đình là điều quý giá nhất mà đôi khi bản thân đã vô tình xem là hiển nhiên.

Ngày nhỏ, mình quen với việc mỗi sáng thức dậy đã có người chuẩn bị bữa ăn, quen với việc có người đưa đón đi học và luôn có một mái nhà để trở về sau mỗi ngày. Khi ấy, mình chưa từng nghĩ rằng phía sau những điều tưởng chừng rất bình thường đó lại là rất nhiều sự hy sinh âm thầm mà gia đình đã dành cho mình suốt nhiều năm.

Bố mình làm trong quân đội nên từ nhỏ đã rất nghiêm khắc. Có những lúc mình từng nghĩ bố khó tính và quá khắt khe, vì bố luôn yêu cầu mình phải kỷ luật hơn, trách nhiệm hơn và mạnh mẽ hơn. Nhưng càng lớn, càng va chạm nhiều với cuộc sống, mình càng hiểu sự nghiêm khắc đó chưa bao giờ là áp lực, mà là cách bố chuẩn bị cho mình khả năng tự đứng vững sau này.

Đến bây giờ mình mới nhận ra, có những người bố không giỏi thể hiện tình cảm bằng lời nói. Họ ít khi nói yêu thương, cũng không biết cách thể hiện cảm xúc quá nhiều. Nhưng phía sau sự nghiêm khắc ấy lại là cả một đời âm thầm hy sinh và lo lắng cho con theo cách lặng lẽ nhất.

Unique Eagle Camp Mùa 4 - “The Magic”

Nếu bố dạy mình sự mạnh mẽ, thì mẹ lại là người dạy mình cảm nhận tình yêu thương bằng những điều giản dị nhất.

Mẹ luôn là người lo cho mình từ những bữa ăn, quần áo cho tới những câu hỏi rất quen thuộc như: “Hôm nay đi làm có mệt không?”, “Về muộn à, ăn cơm chưa?”. Có những điều vì được nhận quá nhiều nên mình từng nghĩ đó là chuyện bình thường. Nhưng càng trưởng thành mới càng hiểu, giữa cuộc sống đầy áp lực ngoài kia, việc luôn có một người chờ mình về nhà thật sự là một điều rất hạnh phúc.

Tuy nhiên, tuổi thơ của mình cũng gắn liền rất nhiều với ông bà. Vì ngày đó bố thường xuyên đi công tác trong quân đội, còn mẹ bận dạy học, nên phần lớn thời gian ngày nhỏ ông bà là người chăm sóc và nuôi dạy.

Ông là người đưa đón mình đi học suốt từ mẫu giáo cho tới tận lớp 3, trước khi mình biết tự đi xe đạp. Điều mình nhớ nhất không chỉ là những quãng đường đến trường, mà còn là những bài toán tính nhẩm ông luôn hỏi mình trên đường đi. Khi ấy mình chỉ nghĩ đó là những câu hỏi vui, nhưng sau này mới hiểu ông đang dạy mình cách học hỏi, cách tư duy và sự nhanh nhạy theo cách rất riêng của ông. Có lẽ một phần tính ham học hỏi của mình hôm nay cũng bắt đầu từ những điều nhỏ bé như thế.

Còn bà mình là người khá khó tính, nhưng với con cháu, bà luôn hiền hậu và tần tảo. Điều mình nhớ nhất là mỗi lần bà đi chùa về, nếu có bánh kẹo hay quà bánh gì, bà cũng luôn để dành phần ngon nhất cho mình. Hồi đó mình còn nhỏ nên chỉ nghĩ đơn giản là bà thương mình nên mới thế. Nhưng càng lớn mới càng hiểu, tình yêu thương của ông bà nhiều khi chỉ giản dị như vậy thôi, luôn âm thầm dành những điều tốt nhất cho con cháu mà không cần được đáp lại điều gì.

Mình vẫn nhớ những lần bà đá bóng cùng mình trước sân nhà, hay dắt mình đi chơi nhà các cô, sang hàng xóm nói chuyện. Những ký ức ngày bé tưởng chừng rất bình thường ấy, sau này lại trở thành những điều khiến mình nhớ nhất khi nghĩ về tuổi thơ.

Và rồi càng trưởng thành, mình càng nhận ra thời gian đang hiện rõ trên những người mình yêu thương nhất. Mình thấy bố bắt đầu có những cơn đau lưng nhiều hơn. Mẹ cũng không còn khỏe như trước. Mắt ông thì đã mờ dần theo năm tháng, và bà thì đã không còn nữa… Có những điều khi còn bên cạnh, mình nghĩ là bình thường. Chỉ đến khi lớn lên mới hiểu, được nhìn thấy những người thân yêu vẫn khỏe mạnh và còn ở cạnh mình mỗi ngày đã là một điều vô cùng may mắn.

Sau tất cả, mình nhận ra rằng dù ngoài kia có áp lực hay mệt mỏi ra sao, thì gia đình vẫn luôn là nơi để quay về. Là nơi mình không cần phải gồng mình mạnh mẽ. Và cũng là nơi luôn yêu thương mình vô điều kiện, dù mình có trưởng thành đến đâu đi nữa.

#5 Bài viết từ Mai Thu – thành viên của đội chơi Unique Wings

”Em tin rằng, nền tảng của bản thân em có nhiều dấu ấn của gia đình em, vì với em, gia đình là điều em quý giá nhất”, đó chính là câu nói bản thân em đã nói với anh Phạm Ngọc Linh trong ngày phỏng vấn riêng cùng anh.

Mình vẫn nhớ khoảng thời gian gia đình mới có cháu. Chỉ khoảng 4 – 5 tuần không gặp, cháu mình đã bắt đầu bi bô gọi “dì”. Khoảnh khắc ấy làm mình chững lại rất lâu. Mình nhận ra thời gian trôi nhanh hơn những gì mình vẫn nghĩ, và có những điều nếu mình không kịp trân trọng thì sẽ lặng lẽ vụt qua mất. Cũng từ lúc đó, mình bắt đầu thấy bản thân cần có trách nhiệm hơn với chính gia đình của mình. Từ đó đến nay, mỗi lần viết mục tiêu cho năm mới, mục tiêu đầu tiên mình luôn ghi là: “Quan tâm tới gia đình nhiều hơn, mỗi ngày cố gắng nhắn tin hoặc gọi điện cho mẹ.”

Càng lớn, càng ra xã hội nhiều, mình càng hiểu được giá trị của gia đình đối với bản thân, hiểu được sự ảnh hưởng của gia đình lên cách mình đối nhân xử thế, cách mình sống và học tập. Mình biết ơn mẹ luôn cố gắng cho bản thân một cuộc sống đủ đầy, để mình nhìn vào sự vất vả đó mà phấn đấu, mà cố gắng.

Unique Eagle Camp Mùa 4 - “The Magic”

“Kiên trì con nhé, kiến tha lâu cũng đầy tổ được” là câu mẹ vẫn thường nói với mình mỗi khi mình chênh vênh hay gặp khó khăn, đặc biệt là khoảng thời gian mới ra trường. Dù biết con đường mình chọn không hề dễ đi, mẹ vẫn luôn chọn tin tưởng mình. Và có lẽ, đó là điều mình biết ơn và nể phục mẹ nhất, vì không phải người mẹ nào cũng đủ can đảm để để con gái 16 tuổi lần đầu ra nước ngoài một mình, không phải người mẹ nào cũng để con tự quyết định những chuyện quan trọng liên quan đến học tập hay tương lai từ khi còn rất nhỏ.

Mẹ luôn lo cho mình rất nhiều. Có những lúc mình lo 1 thì mẹ sẽ lo tới 10, thậm chí lo đến mất ngủ. Mình hiểu điều đó, thế nên mình luôn tự nhắc bản thân phải mạnh mẽ hơn, bản lĩnh hơn mỗi ngày, không chỉ cho mình mà còn để mẹ yên tâm hơn về con gái của mẹ.

Mình biết ơn vì trên mọi hành trình của cuộc đời, dù dễ dàng hay nhiều chông chênh, mình luôn có gia đình ở phía sau. Có mẹ, có chị, có những người thân luôn âm thầm dõi theo và cổ vũ, chỉ cần đó là quyết định mình đã đủ trưởng thành để suy nghĩ và đủ tự tin để bước tiếp.

#6 Bài viết từ Nghiêm Minh – thành viên của đội chơi Unique Fast

Điều tuyệt vời nhất khi nhìn vào bức ảnh này với mình chính là nụ cười của các thành viên trong gia đình.

Ngày còn bé, mình chưa thực sự hiểu gia đình quý giá đến nhường nào vì khi ấy chỉ ham chơi và quá nhỏ để hiểu. Lớn hơn một chút lại có những cuộc vui cùng bạn bè nên thời gian dành cho gia đình cũng ít đi nhưng rồi theo thời gian, mình nhận ra những khoảnh khắc bình yên và hạnh phúc nhất lại chính là khi được ở bên gia đình, đó là những bữa cơm quây quần cùng nhau kể về các câu chuyện về một ngày đã qua hay đơn giản chỉ là cảm giác được trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi.

Unique Eagle Camp Mùa 4 - “The Magic”

Mình luôn biết ơn bố mẹ vì đã cho mình một môi trường sống đầy yêu thương. Từ gia đình, mình học được cách quan tâm, đùm bọc anh em và đặc biệt là sự nhẹ nhàng trong cách đối xử với nhau. Ngày trước mình từng hay cãi để bảo vệ cái “tôi” của bản thân nhưng rồi nhận ra điều đó chẳng còn quan trọng nữa, bởi mình thì ngày càng trưởng thành còn bố mẹ thì ngày một già đi.

Cảm ơn vợ vì đã cùng anh xây dựng nên tổ ấm riêng của mình. Mong rằng chúng ta sẽ luôn nắm tay nhau đi thật lâu, đến lúc tóc bạc, răng rụng vẫn còn ngồi cạnh nhau cười vui.

Mong bố mẹ và gia đình luôn khỏe mạnh để có thêm nhiều chuyến đi chơi và du lịch cùng nhau, bố mẹ đã dành cả đời vì bọn con rồi nên là thời gian sau này hãy để bọn con chăm sóc bố mẹ nhé.

Cảm ơn gia đình thật nhiều, NHÀ LÀ NƠI ĐỂ TRỞ VỀ VÀ ĐƯỢC YÊU THƯƠNG VÔ ĐIỀU KIỆN.

#7 Bài viết từ Tấn Linh – thành viên của đội chơi Unique Star

Có những điều càng đi xa mình càng cảm nhận rõ hơn giá trị của nó. Với mình, gia đình luôn là nơi để quay về.

Thông thường mỗi tháng mình về nhà hai lần. Nghe thì tưởng không ít, nhưng lần nào cũng vậy, vừa kịp quen với cảm giác được ở nhà thì đã đến lúc lại phải lên đường. Có những kỳ nghỉ lễ dài, mình chẳng cần đi đâu xa. Chỉ cần ở nhà, thức dậy loanh quanh thành phố, gặp gỡ vài người bạn rồi về nhà ăn một bữa cơm giản dị, nhìn mọi thứ vẫn ở đó như bao năm qua, tự nhiên thấy lòng mình dịu lại. Sau những tuần làm việc nhiều áp lực, chỉ cần 1-2 ngày như thế thôi cũng đủ để mình thấy mình được nạp lại năng lượng.

Càng lớn mình càng hiểu, gia đình không chỉ là nơi để trở về mà còn là nơi âm thầm cho mình một điểm tựa rất vững. Có lẽ vì biết phía sau luôn có một mái nhà đợi mình, có những người luôn nghĩ về mình, nên mình mới đủ yên tâm ở Hà Nội để gây dựng sự nghiệp, để bước qua những giai đoạn áp lực, những lúc chông chênh và cả những ngày mà mọi thứ dường như nặng hơn bình thường.

Mình biết ơn mẹ rất nhiều. Mẹ vẫn hay trách sao mình cứng đầu, sao chẳng bao giờ chịu nghe lời. Về nhà là nhận được những lời nhắc nhở, đôi khi là những lời lo lắng nghe có vẻ nghiêm. Nhưng càng trưởng thành mình càng hiểu, phía sau tất cả những điều đó luôn là tình thương rất lớn. Mẹ không nói nhiều về niềm tin, nhưng mình luôn cảm nhận được. Đó là sự tin tưởng lặng lẽ rằng dù ở đâu, làm gì, mình cũng sẽ cố gắng sống tử tế, biết suy nghĩ và biết chịu trách nhiệm với những lựa chọn của mình.

Unique Eagle Camp Mùa 4 - “The Magic”

Mình cũng biết ơn em trai. Ở quê nhà, em ở cạnh mẹ nhiều hơn, cùng mẹ lo những việc thường ngày, có mặt trong những điều giản dị nhưng rất quan trọng. Chính điều đó khiến mình an tâm hơn rất nhiều khi sống và làm việc xa nhà. Không phải lúc nào anh em cũng nói với nhau những lời lớn lao, nhưng trong lòng mình luôn hiểu sự hiện diện ấy quý giá đến nhường nào.

Và mình cũng luôn nghĩ về Ba…

Dù ký ức không nhiều như mình mong muốn, nhưng trong lòng mình chưa bao giờ vắng đi cảm giác có một sự dõi theo rất lặng thầm. Có những lúc đứng trước những lựa chọn khó, những giai đoạn mệt mỏi hay những ngày thấy mình chênh vênh, mình vẫn thường nghĩ nếu Ba ở đây, có lẽ Ba sẽ muốn mình sống như thế nào. Chỉ một suy nghĩ rất giản dị như vậy thôi cũng đủ để mình tự nhắc bản thân phải sống cho đàng hoàng hơn, vững vàng hơn và đi đúng đường hơn.

Có lẽ vì thế mà những năm tháng khó khăn đi qua không chỉ để lại mệt mỏi. Chúng dạy mình biết trân trọng hơn những điều tưởng chừng rất bình thường. Những ngày đầu một mình xoay xở ở Hà Nội, có những lúc áp lực đến mức chỉ muốn buông xuống một chút. Nhưng rồi nghĩ đến gia đình, nghĩ đến mẹ, nghĩ đến em, nghĩ đến ánh nhìn lặng lẽ luôn ở đâu đó phía sau, mình lại tự nhủ phải cố thêm một chút nữa.

Đến hôm nay, mọi thứ đã khá hơn nhiều. Mình biết ơn những chặng đường đã qua vì chính những điều đó giúp mình hiểu rằng trưởng thành không phải là lúc không còn mệt, mà là khi mệt vẫn biết vì điều gì mà mình tiếp tục bước tới.

Và điều khiến mình luôn muốn cố gắng nhiều hơn chưa bao giờ chỉ là cho riêng bản thân. Mà là vì mình biết, phía sau luôn có gia đình.

Là nơi mỗi lần trở về mình được sống chậm lại, được bình yên, được là chính mình. Là nơi cho mình thêm sức mạnh để đi tiếp. Và cũng là lý do lớn nhất để mình cố gắng mỗi ngày.

#8 Bài viết từ Hương Giang – thành viên của đội chơi Unique Star

Những ngày đầu tiên khi rời xa vòng tay bố mẹ để xuống Hà Nội học Đại học có lẽ sẽ mãi là một trong những ký ức đặc biệt nhất trong cuộc đời mình. Khi đó mình mới chỉ là một cô bé vừa bước ra khỏi sự chở che quen thuộc của gia đình để bắt đầu hành trình tự lập. Có những ngày tan học trở về phòng trọ nhỏ chỉ có một mình mà trong đầu chỉ mong thật nhanh đến kỳ nghỉ dài ngày để được trở về nhà.

Cho đến bây giờ, khi đã đi làm và cuốn theo vòng xoáy của công việc thì điều mình biết ơn nhất là dù mình có thất bại, có làm sai hay có lúc yếu lòng nhất thì gia đình vẫn luôn là nơi duy nhất để mình có thể trở về.

Biết ơn cả những cuộc điện thoại bố mẹ gọi mỗi ngày, bố mẹ chẳng hỏi gì nhiều ngoài câu “Hôm nay con có mệt không?”, “Còn đủ tiền ăn không con?” hay “Có thích ăn gì không để mai bố mẹ gửi xuống cho?”,… Có lẽ với nhiều người đây chỉ là những câu hỏi bình thường nhưng với mình đó là nguồn động lực lớn nhất để mình không bao giờ bỏ cuộc giữa cuộc sống đầy áp lực này.

Càng lớn, càng có cơ hội đi được nhiều nơi và trải qua nhiều va vấp, mình càng thấm thía ý nghĩa của hai chữ “gia đình”. Giữa những lo toan và những chuyến đi dài để khẳng định bản thân, đôi khi chúng ta cứ mãi đi tìm những giá trị xa xôi mà quên mất rằng hạnh phúc đơn giản nhất luôn ở ngay phía sau cánh cửa nhà. Có một câu nói mình rất thích: “Nhà là nơi bão dừng sau cánh cửa”. Và đúng vậy, gia đình chính là nơi bình yên nhất để ta được sống thật với cảm xúc của mình, được tháo bỏ lớp vỏ mạnh mẽ mà ngoài xã hội ta luôn phải mang theo. Đó là nơi luôn bao dung cho những lỗi lầm, luôn chờ đợi ta trở về dù thành công hay thất bại.

Unique Eagle Camp Mùa 4 - “The Magic”

Con muốn gửi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất đến bố, người đàn ông tuy ít nói nhưng lại yêu thương con bằng cả hành động và sự hy sinh thầm lặng. Con biết ơn đôi bàn tay chai sần đã ngày ngày làm lụng vất vả để nuôi con ăn học suốt mấy năm trời, biết ơn tấm lưng vững chãi đã che chắn cho con trước những sóng gió cuộc đời. Con biết ơn tấm lưng rộng lớn luôn âm thầm che chở cho gia đình trước mọi khó khăn của cuộc sống. Dù bố không thường nói những lời ngọt ngào nhưng con luôn cảm nhận được tình yêu thương vô điều kiện mà bố dành cho con qua từng hành động nhỏ nhất. Những lời dạy nghiêm khắc của bố ngày trước, những đòn roi ngày đó giờ đây con mới hiểu đó chính là hành trang quý giá giúp con mạnh mẽ và trưởng thành hơn trong cuộc sống. Bố chính là tấm gương lớn nhất để con học cách sống có trách nhiệm, biết cố gắng và biết yêu thương gia đình mình nhiều hơn.

Con cũng muốn dành những lời biết ơn nhất gửi đến mẹ, người phụ nữ đã dành cả thanh xuân và cuộc đời để chăm lo cho gia đình nhỏ này. Mẹ luôn là người thức khuya dậy sớm, lo cho từng bữa cơm, giấc ngủ của các con. Con biết ơn những đêm mẹ thức trắng khi con ốm, biết ơn những lần mẹ lặng lẽ hy sinh sở thích của bản thân chỉ để con có điều kiện học tập tốt hơn. Dù cuộc sống có vất vả đến đâu, mẹ vẫn luôn dành cho gia đình những điều tốt đẹp nhất. Tình yêu thương của mẹ aã âm thầm nuôi dưỡng tâm hồn con lớn lên từng ngày.

Và mình cũng muốn gửi lời cảm ơn đến em gái, một người bạn thân thiết nhất đã cùng mình lớn lên dưới một mái nhà với bao kỷ niệm buồn vui. Cảm ơn em vì đã luôn ở bên cạnh để chia sẻ những bí mật thầm kín. Mặc dù có cả những lúc hai chị em chí choé, đánh nhau túi bụi nhưng lại cực kỳ thương nhau và vì sự hồn nhiên của em đã giúp ngôi nhà chúng ta luôn ngập tràn tiếng cười. Có em đồng hành, cuộc sống của mình đã trở nên thú vị và màu sắc hơn rất nhiều và mình hứa sẽ luôn là một người chị gương mẫu, là chỗ dựa tin cậy để cùng em trưởng thành và theo đuổi những ước mơ riêng của bản thân. Mình hy vọng rằng sau này dù mỗi người có con đường riêng nhưng chúng ta vẫn sẽ luôn là chỗ dựa cho nhau, cùng nhau trưởng thành và theo đuổi những ước mơ của mình.

Đối với mình gia đình không chỉ đơn giản là nơi để trở về mà còn là nguồn sức mạnh lớn lao giúp mình có thêm động lực để bước tiếp. Chính tình yêu thương của gia đình đã giúp mình vượt qua những giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc sống. Sau tất cả những bon chen ngoài xã hội thì điều khiến mình cảm thấy hạnh phúc nhất vẫn là được trở về nhà, ngồi bên mâm cơm cùng những người thân yêu và kể cho nhau nghe những câu chuyện rất bình thường.

#9 Bài viết từ Bá Phú – thành viên của đội chơi Unique Wings

Hôm nay bắt đầu tuần “Yêu Thương” trong hành trình chinh phục chiếc cúp UEC 2026. Thật sự khi nhận được chủ đề này, mình cảm thấy rất vui và cũng rất háo hức để viết về nó: “Biết ơn gia đình của mình.”

Gia đình với mình là nơi luôn ở phía sau, âm thầm ủng hộ mình dù đôi khi mình chẳng nói ra quá nhiều điều. Là nơi mà dù mình có áp lực, thất bại hay mệt mỏi thế nào thì vẫn luôn có ba mẹ ở đó chờ mình trở về.

Càng lớn mình càng nhận ra, gia đình không cần mình phải quá giỏi hay quá thành công mới yêu thương mình. Điều mà ba mẹ mong chỉ đơn giản là mình sống tốt, khỏe mạnh và bình an.

Lần nào gọi điện về mẹ cũng luôn nhắc: “Quan trọng nhất vẫn là sức khỏe, giờ ở xa mà đau ốm thì không có ba mẹ bên cạnh để lo cho đâu.” Nghe thì đơn giản vậy thôi, nhưng càng lớn mình lại càng hiểu hết sự lo lắng đó của ba mẹ.

Unique Eagle Camp Mùa 4 - “The Magic”

Có nhiều lúc mình mải mê với công việc, với cuộc sống bên ngoài mà quên mất rằng phía sau mình vẫn luôn có ba mẹ và gia đình dõi theo từng ngày. Những cuộc gọi video, những câu hỏi như: “Hôm nay đi làm sao rồi?”, “Tối nay nấu món gì ăn cơm?”… đôi khi chỉ là những điều rất bình thường, nhưng lại là thứ quý giá nhất với mình.

Nhưng nghĩ lại, đôi lúc mình cũng thấy bản thân hơi vô tâm với ba mẹ. Có những dịp lễ mình hoàn toàn có thể chọn về nhà để ở cạnh gia đình, nhưng lại ưu tiên những lịch hẹn hay công việc trước đó. Ba mẹ không trách gì mình cả, vẫn luôn nói “Không sao đâu”, nhưng mình biết trong lòng ba mẹ chắc cũng buồn một chút.

Và có lẽ chính những điều nhỏ như vậy lại khiến mình suy nghĩ nhiều hơn. Vì mình nhận ra: càng lớn, thời gian dành cho gia đình lại càng ít đi nếu mình không chủ động giữ lấy. Đó cũng là động lực để mình tiếp tục cố gắng phát triển hơn mỗi ngày. Vì mình biết phía sau mình luôn có gia đình dõi theo, tin tưởng và mong mình sống thật tốt. Và có lẽ, điều mình biết ơn nhất chính là việc bản thân vẫn còn có gia đình để yêu thương và được yêu thương.

P/S : Anh Nguyễn Bá Trương và chị Hồ Yến mà đọc được bài này chắc sẽ nghĩ: “Ủa nay viết gì lạ dữ chắc là chuẩn bị xin xỏ gì nữa đây?” Nhưng thật sự đây là cảm xúc thật của con khi viết những dòng này đó ba mẹ ạ. Đừng cười con nha hehe.

#10 Bài viết từ Lê Nhân – thành viên của đội chơi Unique Fast

Những lúc đi làm hay bước ra ngoài cuộc sống, mình quen với việc phải mạnh mẽ để trở thành chỗ dựa cho đội ngũ, cho khách hàng và cho rất nhiều trách nhiệm khác. Tuy nhiên càng lớn, mình càng nhận ra: nơi khiến mình mềm lại và bình yên nhất, vẫn luôn là gia đình.

Gia đình với mình chưa bao giờ là điều gì quá lớn lao hay xa vời. Chỉ đơn giản là nơi để quay về sau những ngày mệt mỏi. Là nơi mà dù ngoài kia mình đang cố gắng trở thành ai đi nữa, khi trở về vẫn được là chính mình.

Mình biết ơn ba mẹ đã sinh thành và cho mình lớn lên trong một môi trường đầy yêu thương. Có thể gia đình mình không phải kiểu quá giỏi thể hiện cảm xúc bằng lời nói, nhưng tình thương luôn hiện diện trong từng hành động rất nhỏ. Từ gia đình, mình học được sự quan tâm, sự đùm bọc anh em, học được cách sống tình cảm và nhẹ nhàng hơn với mọi người xung quanh.

Ngày bé mình khá nóng tính, từng thích tranh luận để bảo vệ cái đúng và cái tôi của bản thân. Nhưng càng trưởng thành lại càng thấy nhiều thứ không còn quan trọng như trước nữa. Vì mình thì lớn lên từng ngày, còn ba mẹ thì già đi từng ngày. Đến khi đi làm, va chạm với cuộc sống rồi trở thành một người cha, mình mới hiểu sâu hơn những hy sinh của ba mẹ trong suốt nhiều năm qua. Có những điều ngày bé thấy là bình thường, lớn rồi mới hiểu đó là cả một sự đánh đổi.

Thương những năm tháng ba mẹ vất vả để nuôi con trưởng thành. Thương những lần lo cho con nhưng không nói. Thương cả những cuộc gọi rất ngắn: “Ăn uống đầy đủ không?”, “Công việc sao rồi?”, “Đừng uống đồ lạnh nữa nha.” Nghe thật ấm lòng.

Unique Eagle Camp Mùa 4 - “The Magic”

Mình cũng biết ơn gia đình nhỏ của mình rất nhiều. Biết ơn vợ vì đã cùng mình xây dựng một mái nhà riêng, cùng đi qua những giai đoạn áp lực của cuộc sống. Có những lúc công việc cuốn mình đi quá nhanh, đầu óc lúc nào cũng đầy deadline, doanh số và trách nhiệm. Nhưng may mắn là khi quay về nhà, vẫn luôn có người âm thầm đồng hành cùng mình.

Và mình cũng thật sự biết ơn ba mẹ hai bên. Biết ơn gia đình vợ đã luôn yêu thương, hỗ trợ và xem mình như con trong nhà. Càng trưởng thành mình càng hiểu, để một gia đình được yên ổn và đủ đầy phía sau, luôn là rất nhiều sự hy sinh âm thầm từ cả hai bên nội ngoại.

Rồi con gái xuất hiện. Có những hôm đi làm về muộn, người mệt rã rời, chỉ cần nghe tiếng con gọi “Ba ơi” là tự nhiên mọi thứ dịu xuống. Nhìn con lớn lên từng ngày, mình hiểu rằng mọi cố gắng hiện tại không còn chỉ cho riêng mình nữa.

Càng biết ơn gia đình bao nhiêu, mình càng thấy bản thân cần có trách nhiệm hơn bấy nhiêu. Trách nhiệm không chỉ là kiếm tiền hay lo đủ đầy vật chất. Mà còn là cách mình sống mỗi ngày. Là giữ gìn sức khỏe để còn đồng hành lâu dài với gia đình. Là học cách kiểm soát cảm xúc, bớt mang áp lực công việc về nhà. Là dành thời gian cho những người mình yêu thương trước khi quá muộn.

Có giai đoạn mình từng nghĩ chỉ cần cố gắng kiếm thật nhiều tiền là đã đủ yêu thương gia đình. Nhưng rồi mình nhận ra, điều gia đình cần đôi khi chỉ đơn giản là sự hiện diện. Là những bữa cơm có mặt đầy đủ. Là những chuyến đi cùng nhau. Là một cuộc gọi về cho ba mẹ. Là vài giờ thật sự dành cho vợ con mà không bị điện thoại kéo mình đi mất.

Sau tất cả, nhà vẫn luôn là nơi để trở về. Là nơi mình được yêu thương vô điều kiện, được bao dung, được tiếp thêm sức mạnh để bước tiếp giữa cuộc sống nhiều áp lực này. Và thật lòng, mình thấy bản thân rất may mắn khi vẫn còn đủ đầy những điều đó để yêu thương và biết ơn mỗi ngày.

Thời gian trôi đi rất nhanh. Mình ấp ủ một ngày nào đó sẽ dắt cả nhà nội ngoại của bé Bơ đi du lịch nước ngoài cùng nhau. Và mình sẽ cố gắng để thực hiện điều đó trong năm nay.

Thu Nguyệt (Tổng hợp)

Viết bình luận

error: